cool hit counter

Kiến Thức Phật Pháp

Ý nghĩa phẩm Bồ-tát Tùng Địa Dũng Xuất thứ 15 kinh Pháp hoa

HT. THÍCH TRÍ QUẢNG


Theo Trí Giả đại sư, Bổn môn Pháp hoa kinh gồm phẩm thứ 15 đến phẩm thứ 28. Theo Ngài Nhật Liên, Bổn môn Pháp hoa gồm nửa phẩm 15, nửa phẩm 17 và một phẩm 16.

Nhưng tôi thấy cách phân chia như vậy hơi khó hiểu nên tôi đã biên soạn Bổn môn Pháp hoa kinh bằng tâm, bằng độ cảm do tôi trì tụng Pháp hoa, trực nhận được nghĩa lý kinh này và gặt hái được kết quả tốt đẹp trên bước đường hành đạo của mình.

Tuy nhiên, cứ coi pháp Phật như ngón tay chỉ mặt trăng thì dù là pháp chân thật chăng nữa cũng vẫn là phương tiện giúp chúng ta chứng ngộ yếu lý mà Phật dạy, chứ không phải là lý thuyết suông. Nếu chấp vào lý thuyết, chúng ta giống như học giả nghiên cứu chữ nghĩa thôi. Pháp Phật thực hành đến đâu, ta chứng đến đó. Không thực hành, chỉ nói suông thì Tổ bảo giống như người đếm tiền giùm thiên hạ, nên vẫn nghèo xác xơ, hoặc là người giới thiệu món ăn, nhưng không ăn, vẫn đói.

Pháp Phật phải thực tập cho đạt được kết quả đúng như Phật dạy để chúng ta thâm nhập vào dòng thác trí tuệ của Phật là điều quan trọng.

Tôi cũng nhờ học, nghe, suy nghĩ, hiểu và thực tập giáo pháp, nên đã hiểu chính xác và thành tựu được một số Phật sự, khác với huynh đệ chỉ học và nói, nên không làm được.

Tôi biên soạn Bổn môn Pháp hoa kinh gồm 7 phẩm: phẩm 1, phẩm 10, phẩm 15, phẩm 16, phẩm 17, phẩm 25 và phẩm 28.

Mở đầu phẩm Bồ tát Tùng địa dũng xuất thứ 15: "Bồ tát từ các phương khác chắp tay xin Phật cho phép các ngài đọc tụng, biên chép, giảng nói Pháp hoa sau Phật diệt độ ở cõi Ta-bà lợi ích chúng sanh”.

Chỉ một câu mở đầu này gợi cho chúng ta ý nghĩa quan trọng. Thật vậy, khi Phật thuyết kinh Pháp hoa, có nhiều Bồ-tát từ mười phương đến nghe pháp. Đó là cái thấy bằng pháp nhãn của Bồ-tát. Nếu thấy bằng mắt thường là nhục nhãn thì thấy Phật thuyết pháp có một số Tỳ-kheo, hay cư sĩ. Còn thấy bằng mắt huệ của Nhị thừa chung quanh Phật có nhiều Bồ-tát.

Riêng tôi, trên bước đường tu, tụng kinh Pháp hoa trong đêm thanh vắng một mình, nhưng bằng niềm tin, bằng cảm giác nhận thấy có nhiều người chung quanh là quyến thuộc Bồ-đề đến cùng tụng Bổn môn với tôi.

Khi tôi đọc câu: "Cầu xin Bồ-tát các ngài, Pháp hoa kinh Phật tuyên bày muôn phương”, tôi cảm giác các ngài đến thật. Ví như tôi thuyết pháp ở đây, nhưng có nhiều huynh đệ ở nhiều chùa nhiều nơi tập họp về đây cùng tu ba tháng hạ. Mỗi người gặt hái được điều gì đó, mang về chỗ tu của mình mà chia sẻ cho những người có duyên với mình.

Câu kế tiếp: "Đức Phật từ chối lời thỉnh cầu này, vì ở Ta-bà đã có vô lượng Bồ-tát cùng cả quyến thuộc đều có khả năng để làm việc này sau khi Như Lai diệt độ”.

Đó là tầm nhìn khác, đi vào Bổn môn thì ở tại Ta-bà nhìn bằng mắt Phật có vô số Bồ-tát và Bồ-tát có vô số quyến thuộc. Những vị Bồ-tát này truyền bá Chánh pháp.

Hiểu lý này, chúng ta muốn truyền bá giáo pháp phải tìm Bồ-tát bổn độ. Thí dụ các anh em học xong, muốn qua Mỹ, Pháp, Úc… truyền bá giáo pháp, Tới đó, chúng ta phải tìm được Bồ-tát bổn địa là thấy được các Bồ-tát ở đó, chính họ mới giữ được đạo và phát huy đạo.

Một số người qua Mỹ truyền bá Phật pháp cho người Việt Nam và cầu an, cầu siêu là chính. Làm như vậy cũng được nhưng không lâu dài. Vì Phật tử lớn tuổi sang đó sống không bao lâu, mà mình lo xây dựng chùa nhiều, tôi e rằng sau này không có người tu.

Theo tôi, muốn truyền bá giáo pháp ở Mỹ, chúng ta phải tìm người Mỹ có căn lành và chính họ mới phát huy năng lực của họ và chính họ truyền bá giáo pháp cho người Mỹ, cho xứ sở của họ. Dù người Việt Nam có giỏi tiếng Anh đến mấy, cũng không thể bộc lộ được hết pháp môn tu và sở đắc để chia sẻ cho người khác ngôn ngữ, khác chủng tộc hiểu đúng đắn.

Vì vậy, các thầy tu phải tìm về nguồn của mình. Điều này Phật khuyên chúng ta trong kinh Nguyên thủy là phải chứng Sơ quả. Chính bản thân mình chưa vào dòng thác trí tuệ Phật, chưa hiểu được, chưa chứng được pháp phần nào của Phật mà mình truyền bá pháp Phật là sai lầm lớn.

Chứng được quả Dự lưu rồi, Phật bảo phải nâng lên, chứng Thánh quả A-la-hán. Và chứng A-la-hán, các thầy phải phát Bồ-đề tâm hành Bồ-tát đạo, tức tìm những người có duyên để kết làm bạn đồng tu. Một mình giỏi mấy cũng không thể làm được. Thực tế cho thấy các vị A-la-hán khất thực vẫn ôm bát không về. Vì vậy, đắc A-la-hán phát huy tuệ giác rồi phải tìm bạn đồng hạnh đồng nguyện. Muốn làm được phải có bạn đồng hà