Trí Quảng Toàn Tập - Quyển III - Lược Giải Kinh Hoa Nghiêm
Thập Nhẫn chắc chắn không phải là nhẫn nhịn của phàm phu, cũng không phải nhẫn của hàng Nhị thừa. Nhẫn của phàm phu cắn răng chịu đựng đau khổ hoặc ráng chịu việc gì để đạt được việc khác cao hơn. Hàng Nhị thừa đạt nhẫn lực thoát ly sanh thân, trụ ngoài sự nhận thức phân biệt, ai làm gì mặc họ, thậm chí bị giết chết cũng không hay. Nhẫn của phàm phu dễ biết và nhẫn của Nhị thừa cũng bình thường vì người gây sự nhưng ta không quan tâm cũng không khó.
Tiến lên pháp Nhẫn của Bồ tát thuần thục, người gây khó khăn là thắng nhân để Bồ tát độ họ. Không phải Bồ tát không để tâm, nhưng để tâm kỹ hơn, xem ai gây khó và tùy theo hoàn cảnh mà giải quyết tốt đẹp. Có người chống đối, Bồ tát vui, vì có cơ hội để thể nghiệm pháp.
Bồ tát nhẫn được vì biết rõ mọi việc, hoàn toàn thanh thản. Người đời thấy Bồ tát chịu đựng, bị đổ lên những việc xấu ác; nhưng Bồ tát thấy đó là huy hoàng, vì trên bước đường tu, không khó thì không khôn và cũng không được ai thương. Thật vậy, càng vượt được gian nan mới đáng kính trọng và giỏi thật. Xưa kia, thái tử Tất Đạt Đa bỏ ngai vàng đi tìm chân lý. Ngài đi trên gai góc, ai cũng thương xót. Nhưng đối với Ngài, con đường tìm đạo trải đầy gian khổ lại tràn ngập vinh quang, sáng lạn và mọi người mới nhìn thấy được tâm chí cao cả của Ngài.
Nhẫn lực của Đức Phật thể nghiệm để chứng minh tinh thần của kinh Hoa Nghiêm mà Ngài tuyên thuyết, đó là nhẫn mà không nhẫn; vì thực sự mang đến cơ hội tốt cho Bồ tát hành đạo, thành tựu công đức.
Hoàn thành chặng đường cuối cùng này thì niệm Ma ha Bát Nhã Ba la mật đa, tức trí tuệ đạt được trong việc hoàn tất Bồ tát đạo.
Sau đó, Bồ tát đi vào Pháp giới cứu độ chúng sanh mà kinh Hoa Nghiêm gọi là nhập Pháp giới. Nếu chúng ta may mắn gặp những vị Bồ tát này, thân cận tu hành, nghiệp trần lao của chúng ta tiêu dần, từng bước được an vui giải thoát. Phải biết đó là Bồ tát thị hiện đi vào Pháp giới mới giúp cuộc sống của chúng ta thay đổi tốt đẹp như vậy, khác với gần gũi người trần gian làm chúng ta đau khổ.